Thời kì ăn dặm là 1 thử thách lớn cho cả mẹ và bé. Cho dù bạn có cho con ăn dặm kiểuNhật, kiểu BLW, hay kiểu Việt Nam thì yếu tố quan trọng nhất giúp cho việc ăn dặmcủa trẻ nhẹ nhàng chính là khơi dậy niềm đam mê ăn uống của trẻ. Hãy dạy trẻ biết thưởng thức, trân trọng, khám phá món ăn, đó là nhiệm vụ chính của cha mẹ. Còn việc ăn như thế nào là việc của trẻ. Mẹ cờ hó đã áp dụng 7 chiêu này để đào tạo 1 foodie từ nhỏ.


1. Hãy là một tấm gương ăn uống tốt

 

Ôngbà hay nói: Mẹ nào con nấy, cha nào con nấy….Ý là cha mẹ sao con vậy. Câu này rấtđúng. Con cái bị ảnh hưởng bởi cách cư xử của cha mẹ, nó quan sát và học hỏicũng từ đấy. Nếu mẹ kén ăn, hay lựa chọn món ăn, mẹ không có tâm hồn ăn uống thì tất nhiên con cái sẽ có chiều hướng như vậy. Ít nhất phải thể hiện mình ănrất ngon. Hãy tạo 1 thói quen tốt trong ăn uống thì con sẽ học cách ăn nhanh hơn 

2. Hãy để trẻ tham gia vào những bữa ăn của gia đình

Dưới  1 tuổi, nếu con thức trúng giờ ăn của gia đình thì cứ cho con ngồi chơi sát bàn ăn. Làm thế để cho con quan sát và họccái định nghĩa: Tới giờ ăn là ngồi vào bàn ăn. Giờ ăn là giờ mọi người gặp mặt,nói chuyện, cập nhật tình hình sau 1 ngày làm việc. Giờ ăn rất vui.

Nếu trên 1 tuổi, mẹ cho con nếm thử các món có trên bàn ăn (ngay cả khi con đã ănxong phần của mình rồi). Ăn ít ít vậy nó ngon, nên trẻ con rất muốn khám phá đồăn của người lớn. Mình cho Larry nếm tất cả các thứ, ko kiêng cử gì cả. Nếm 1 tí chả sao, chỉ là cho nó biết vị.

3. Hãy miêu tả về “độ ngon” của món ăn

Khi ăn 1 món nào đó, cha mẹ nên thể hiện cái độ ngon của món ăn trên khuôn mặt vàngôn ngữ của mình. Hãy tưởng tượng đang ăn 1 món sơn hào hải vị nào đấy, mà lâulâu mới được ăn, trong khi bụng thì đói cồn cào. Diễn tả phải chân thực như vậy trẻ con nó mới cảm nhận được.

Chiêu này cần sự hợp tác của cả gia đình. Hếtmẹ thử và nêu lên cảm nhận, đến ba, đến ông bà….Trẻ con nó sẽ quan sát từng người,từng cử chỉ hành động của người lớn. Rồi sẽ có ngày con nó xin mẹ nếm thử cáimón đó. Rồi sẽ có lúc nó thấy ngon thật, những cũng có lúc nó sẽ phun ra vìkhông hợp. Nhiệm vụ của mình là làm cho nó xin đồ ăn thôi, còn thích ăn haykhông là chuyện của nó.

Đi ăn nhà hàng cũng là một cách hay để dạy con trong việc ăn uống. Mỗi khi cô phụcvụ mang đồ ăn lên bàn là mẹ nó nói thank you. Xong nhìn vào dĩa đồ ăn nói WOA thiệt to, thiệt lâu….ý là đồ ăn nó ngon 1 cách ấn tượng. Hãy làm cho con mong đợi việc đi ăn nhà hàng y như con được đi chơi vậy. Vì nhà hang toàn món ngon, rất đáng để mong đợi.

4. Hãy biến trẻ thành người phụ bếp tuyệt vời

Nếu chưa ngồi vững thì cho trẻ nằm vào ghế rung, để trẻ quan sát mẹ nấu ăn là làmnhững gì. Mẹ tranh thủ nói chuyên với con luôn, cứ sắp làm gì thì miêu tả vớicon. Mình hay nói: mẹ sẽ nấu món A,B,C. Trước tiên mẹ sẽ rửa cái này trước, xong để ráo…..rồi bắt dầu…nêm gia vị…..Kiểu như bày ngươì khác nấu ăn vậy. Đưa cho trẻ vài cọng rau cho nó cầm cho đỡ buồn nếu mình nấu lâu.

Nếu trẻ ngồi vững, đi lại vững vàng thì nhiều trò hơn. Phụ mẹ lặt rau, hay phân loại thức ăn, bảo trẻ mở tủ lạnh lấy đồ., đánh trứng …..nói chung việc nào trẻ có thể làm được.

Mình cho phép con sờ vào cá, tôm, thịt để nó nhận biết, xong thì rửa tay xà phòngthôi. Mình còn cho con nếm thử tất cả gia vị (muối, đường, tiêu…). Lúc nêm nếm thức ăn đã vừa miệng chưa, mình còn cho con thử xem, và hỏi ngon không. Sau khi cho thức ăn vào dĩa, mình còn bỏ thức ăn của con vào dĩa nhựa và bảo con tự mang phần đồ ăn của mình lên phòng khách. Trẻ quan sát từ lúc chế biến thức ăn đến lúc lên mâm thì làm sao nó không thèm ăn cho được

5. Không cho trẻ quyền ưu tiên

Bắt đầu giờ ăn thì cha mẹ cứ ăn phần của mình, để con cái nótự ăn. Hãy để cho trẻ hiểu con đói bụng muốn ăn, thì cha mẹ cũng đói bụng và cầnăn y như vậy. Muốn ăn thì phải tự lực cánh sinh thôi con ạ.  Cha mẹ đừng có nhịn ăn mà đút cho con ăn trước, dần dần nó sẽ nghĩ nó luôn được quyền ưu tiên ăn trước.

Khi trẻ chưa biết tự xúc ăn, thì mẹ hãy cùng ăn với con. Mẹ ăn phần mẹ, rồi đút con song song với nhau. Nếu đồ ăn nào con thích thì mẹ hãy lo ăn phần mình nhiều hơn, đưa con cái thìa, câu giờ ….làm như là mình quên mấtcon đang chờ mình đút vậy…Đợi nó kêu rồi mình mới nói xin lỗi, mami lo ăn mà quên mất con. Vì đồ ăn ngon quá…..Hay là con tự xúc ăn sẽ nhanh hơn…..Và bày con cách xúc đồ ăn…….cách đưa thìa vào miệng….Cứ làm như vậy thì trai 2 tuổi nhà mình đã biết tự xúc ăn , tự phục vụ bản thân

Chiêu này rất hiệu quả, vì muốn ăn đồ ngon, muốn được ăn nhiều thì phải tự xúc mà ăn. Chứ đợi mẹ thì lâu lắm…

Khi đi nhà hàng thì chiêu này hiệu quả gấp bội.  Thức ăn nhà hang thì tất nhiên món nào cũng ngon, món nào con cũng thích vì lạ miệng. Cứ đồ ăn bưng ra thì cả nhà thi nhau ăn, ko ai để ý thằng nhỏ. Đợi nó lên tiếng thì mới chia phần….Mình cứ làm thế 3 tháng thì con đã học được bài học: tự túc là hạnh phúc. Muốn ăn thì tự ăn chứkhông ai ngồi không đút cho.

Sẽ có nhiều ngày con lười tự ăn thì mẹ hãy luôn nhấn mạnh:Mami đang ăn mà, con muốn mẹ đút cũng được, đợi mẹ ăn xong rồi mẹ đút con. Mami đói bụng lắm.

6. Luôn đặt câu hỏi:  Hôm nay con thích ăn gì?

Mình luôn đặt câu hỏi này vào mỗi buổi sáng. Buổi trưa thì con ăn ở trường rồi, cònbuổi chiều con ăn cùng gia đình nên cũng không tiện hỏi. Chỉ có buổi sáng là mẹchiều theo ý thich của con. Lúc thức dậy, sau khi vệ sinh cá nhân xong, mẹ sẽ hỏi:Hôm nay con thích ăn gì? Con mình chưa biết nói nhiều, nên mình đưa ra nhiều lựachọn, và để con chọn. Tất nhiên con mình nó hiểu rõ từng món ăn cụ thể là gì.Món gì dọn lên bàn mình cũng giải thích cụ thể nó là món gì, bao gồm nguyên liệu chính là gì….nên con rất hiểu vấn đề này. Dần dần thành thói quen, con sẽ tự nói món ăn mình muốn ăn, ko cần mẹ hỏi nữa. Nhiệm vụ của mẹ là nấu món ăn theo yêu cầu thôi. Nếu đồ ăn con thích thì chắc chắn con sẽ ăn nhanh và nhiều rồi.

7. Hãy là 1 bà mẹ “lười”

Nhưng món nào mà trẻ thích ăn uống hang ngày…vd nước cam, chesse, thì hãy để tự thân vận động, phục vụ cho bản thân. Tự mở tủ lạnh láy đồ ăn mình thích….Canh đúnglúc con có nhu cầu mà sử dụng chiêu này vì mấy anh trai trẻ lười biếng. Sau này thành thói quen rồi thì mẹ cứ thế nhờ vả, sai vặt.

Khi nào con làm không được thì mình bày cách làm, KHÔNG phải làm hộ. Trẻ con trên 2tuổi rất thích tự mình làm, nên hãy tranh thủ thời điểm này mà training và saivặt

Vài nguyên tắc mà mẹ Larry áp dụng trong việcăn uống

–      Không ăn thì thôi, đói ráng chịu

–      Không sợ con đói, không sợ con bỏ bữa.

–      Chỉ được ăn những món trên bàn ăn, nếu không ănthì nhịn. Mẹ không bao giờ nấu đủ thứ món cho 1 bữa ăn.

–      Trước giờ ăn không ăn vặt (bánh, kẹo….)

–      Cha mẹ phải tôn trọng trẻ, không áp đặt

–      Ăn thì ngồi 1 chỗ, chạy lung tung là nhịn.

–      Tự mang đồ ăn lên, và tự dọn đồ ăn xuống

Với những nguyên tắc như thế, Larry nhà mình đã trở thành 1 foodie chính hiệu từ lúc nhỏ. Larry ăn tất cả mọi thứ, ăn rất nhiều, và rất khoẻ. 14 tháng đi du lịch nước ngoài ăn tất cả mọi thứ mà cha mẹ nó ăn. Bây giờ thì ẻm 2 tuổi 7 tháng rồi. Nếu là món ngon, và trúng món con thích thì ăn đến khi nào hết đồ ăn thì thôi,không có định nghĩa no. Khẩu phần ăn của em thì bằng người lớn. Ai nhìn em ăn cũng chảy nước miếng theo, đến cả mẹ nó cũng há mồm nhìn nó ăn. Ăn khỏe nên sức khoẻ cũng dồi dào. Rất ít khi ốm vặt.

Mọi người đừng nghĩ mình may mắn có 1 đứa con dễ ăn, và đổ thừa con mình khó khôngáp dụng được. Mẹ Larry đã từng rất vất vả, khổ sỡ với việc ăn uống của Larry rồi(thời kì dưới 1 tuổi). Mình cũng từng nấu đủ thứ món mà nó chả chịu ăn, đã từngăn 1 muỗng là nhảy cổ vũ nó 1 điệu múa, đã từng đưa IPAD cho nó vừa ăn vừa xem,rồi vừa oẹ, đã từng ăn 1 bữa ăn mà kéo dài 45 phút đến 1 tiếng, đã từng mất ănmất ngủ và phát điên vì con 1 tuần- 10 ngày nó ko ăn gì, từng bóp miệng để cho con ăn , đã từng tát vào mặt con vì nó ko chịu hả miệng cho mình đút…Thế thì có đủ gọi là khó chưa? Cũng như bao đứa trẻ biếng ăn khác thôi. Mà do mẹ ngu làm ko đúng cách

Đi nhà hàng, khi nào nó cũng ăn 1/2 Bill. Nghĩa là 50$ thì nó ăn hết 25$.

May thay tới thời kì Larry nó biếng ăn đỉnh điểm là bỏ ăn 1 tháng 10 ngày, lúc con11 tháng. Lúc đó mới tá hoả lên mạng tìm hiểu các phương pháp ăn dặm…..Sau khi nghiên cứu thì chỉ có cách làm cho con hiểu được: ăn uống là niềm vui, ăn ngon là hạnh phúc thì con đường ăn dặm nó nhẹ nhàng hơn. Và đến ngày hôm nay, phảinói ăn uống là niềm đam mê bất tận của bạn Larry. Và mình đã thành công theocách của mình, cách của một bà mẹ Việt Nam bình thường chứ chẳng theo cách nước ngoài gì cả. Mình đã tìm ra chân lý cho riêng mình mà chẳng có sách vở nào dạy.

Vài lời khuyên cho các bà mẹ: 

Đừng có áp dụng cứng nhắc các kiểu ăn dặm. Ăn dặm kiểunày kiểu nọ giống như mốt nuôi con thời nay. Bạn phải hiểu con mình, hiểu rõcái hay và từng nguyên tắc của mỗi phương pháp ăn dặm. Rồi từ đó áp dụng linh hoạt. Mình chỉ đọc chương 1 của ăn dặm kiểu nhật, và BLW là xong. Đọc overview nắm ý chính, từ đó có cách áp dụng riẹng và linh hoạt, phù hợp với con mình.

Mình thấy có rất nhiều bà mẹ trẻ khác, áp dụng sách vở quá nên con vẫn còi. Nào là không được ăn muối, nào là không được ăn hay nếm thử đồ ăn của người lớn vì nó có gia vị…. Chi khổ vậy, nó thích ăn cho nó ăn. Cái chính là nó muốn ăn. Nếucái nào ko tốt cho sức khoẻ thì hạn chế, hoặc cho liều lượng rất ít. Việc gì phải cứng nhắc để con thì thèm nhỏ dãi với đồ ăn của người lớn, còn đồ ăn nấu riêng cho nó thì nó nhất quyết ko ăn. Thế rồi để cho con nó còi, đau ốm liên miêng,suốt ngày gặp bác sĩ…..

Larry nhà mình ăn tất cả mọi thứ, không kiêng cử chi hết. Cái gì không tốt thì ăn ít,hoặc tốt nhất cả nhà đừng ăn. Chứ nguyên tăc của mình, cái gì mẹ ăn được là con ăn được tất. Larry nó hiểu điều này, nếu cái gì có trển bàn mà nó chưa được ăn thì nó sẽ gây sự ngay.  Mẹ nó chỉ gặp 1 vấn đề trong việc ăn uống của Larry là con tham ăn quá mức cho phép. Hình như do mẹ nó tạo cảm hứng ăn uống hơi quá tay, nên con không cho phép bết cứ ai đụng đếnđồ ăn của con. Cái gì cũng 2 mặt, cái gì làm quá cũng không tốt. Bây giờ phải dạy cái tính bớt tham ăn của bạn trẻ, huhu.

Chẳng có đứa trẻ nào sinh ra đã bị biếng ăn, nếu có là tại cái người trực tiếp chăm trẻ. Quan niệm sai lần, thói quen xấu kéo dài dần hình thành nên sự biếng ăn. Đừng đổ thừa con mình khó, hãy đổ thừa mình “lười, kém hiểu biết”.  Chỉ có Việt Nam là đất nước có nhiều trẻ biếngăn nhất thế giới. Không lẽ cha mẹ việt nam bất hạnh thế? Còn cha mẹ ở nước ngoài toàn may mắn, chẳng gặp đứa nào biếng ăn? Tât cả là quan niệm sai lầm,cha mẹ chịu khó không đúng chỗ, thể hiện tình yêu thương sai chỗ nên con mới biếng ăn.

Rèn luyện cái gì cũng cần sự kiên định, kiên trì, trước sau như môt, thế mới có kếtquả nhanh và tốt. Đừng có ngày này thế này, ngày kia thế kia. Mọi thành viêntrong gia đình phải nhất quán. Một khi đã đồng ý tham gia chiến dịch cải cách nào thì phải theo đến cùng. Sẽ có những lúc người làm cha làm mẹ xót hết ruột gan khi thấy con đói, nhiều ngày không ăn….nhưng hãy giữ nó trong long, đừng thể hiện ra mặt. Trẻ con nó nắm bắt tình hình nhanh lắm. Ai mềm lòng thì nó sẽ dùngtiếng khóc của mình để điêu khiển cái bọn người lớn. Nhịn ăn mấy ngày chả sao. Nếuở cùng ông bà thì giai đoạn khó khăn này mình cứ củng cố tư tưởng lien tục, chứ ko ông bà lại lén lút cho con ăn không đúng giờ thì khổ. Cứ mạnh mẽ , lạnh lùng với các chiêu của con thì mọi thứ sẽ qua nhanh. Nếu mềm lòng thì tất cả công sức mình, của con sẽ đổ sông đổ biển. Muốn luyện lại thì phải bắt đầu từ đầu. Khổ con, khổ mẹ.

Không bao giờ là quá trễ để bắt đầu. Mình đã bắt đầu sửa sai lầm trong việc ăn uống của con từ lúc con 1 tuổi, thì tầm nửa năm sau đã hái quả ngọt rồi. Hãy tôn trọng con, hãy kiên nhẫn, hãy giữ vững các nguyên tắc của mình, thì ăn uống nó nhẹ nhàng và vui vẻ hơn rất nhiều. Vài kinh nghiệm từ bản thân, hi vọng sẽ có íchcho những ai quan tâm đến vấn đề ăn uống của trẻ.

Một đứa trẻ ăn uống vui vẻ thì nhìn nó rất vui vẻ, hạnh phúc. Không có khoa học nào chứng mình cái vụ này chứ mình quan sát thì thấy rất đúng.

Comments

comments

Written by annhien
An Nhiên là 1 cô gái tuổi Dần, dốt văn, mà lại thích viết.