Thị rất mê phim Mỹ, thị thấy Việt Kiều Mỹ về VN ăn tiêu rất sang và thoải mái nên thị càng mê Mỹ và từng ao ước 1 ngày nào đó sẽ được đặt chân đến Mỹ dù chỉ 1 lần. Gần đây, thị đã đạt được ước mơ đó

Qua phim ảnh thì Mỹ thật đẹp, thật hào nhoáng, hiện đại. Nào là San Francisco với cây cầu Golden Gate nổi tiếng thế giới. Nào là Washington DC với những tòa nhà quyền uy và các sàn chứng khoán, các khu trung tâm tài chính. Nào là mấy cảnh đẹp rất hùng vĩ, đẹp như tranh vẽ. Hay là Los Angeles với những minh tinh màn bạc. Vâng, cái đó đúng nhưng chỉ là một phần nhỏ của nước Mỹ.

Và đây là 1 nước Mỹ qua cảm nhận của Thị qua 10 ngày du hí nước mỹ. Chẳng biết sai đúng thế nào, nhưng những điều dưới đây là do thị cảm nhận về 1 nước Mỹ (hoàn toàn khác trong phim ảnh).

Mức sống

So với Singapore, thì chi phí để sống ở Mỹ thấp hơn rất nhiều. Đồ ăn rất rẻ, nếu chịu khó đi siêu thị nấu ăn hàng ngày cho cả gia đình thì bạn sẽ tiết kiệm được khoảng kha khá. Họ bán cái gì cũng như bán sĩ vậy. Thị thấy bà con mua sắm cho 1 tuần gì mà bỏ đầy xe đẩy như 1 cái núi biết đi. Nhà nhà chất hàng siêu thị trong cái kho (hay gara xe) của mình. Tủ lạnh thì nhà nào nhà nấy to như cái núi. Kể cả mấy nhà ít nấu ăn. Nhà thị ở Sing ngày nào cũng nấu (2 chở) mà tủ lạnh bé hơn rất nhiều. Nhìn cái tủ lạnh thấy có cảm giác nhà ai cũng giàu có.

Cái gara xe chất đồ thì y như cái siêu thị mini. Thứ gì cũng có. Thị rất thích cái mảng này. Mua nhiều thì giá rẻ, lại lâu hết.

 

Madame Tussauds Hollywood.

Nhưng mà giá nhà hàng nhìn chung cũng rẻ, khẩu phần thì khỏi phải bàn. Gấp 2 lần Sing. Chả trách chi phần lớn ai cũng thù lù. Ở Mỹ, để giữ được thân hình mảnh khảnh thì khó lắm luôn. Đồ ăn nhìn ko healthy. Khẩu phần lại lớn. Thi đi có 10 ngày nước Mỹ mà mập ra trông thấy. Nếu sống ở các bang có nhiều người việt thì tha hồ ăn đồ Việt Nam nhé. Hắn ngon còn hơn ở Sài Gòn, hay Hà Nội vì họ nấu rất chất lượng. Đến nỗi thị phải ăn PHỞ 2 lần trong 10 ngày là biết hắn ngon đến mức nào rồi đó.

Đồ dùng thì giá cả rất rẻ, thứ gì cũng có. Từ bánh kẹo tới hành tiêu dùng, vừa đa dạng về chủng loại, mà giá thì rất tốt.

Ở Mỹ, mua hàng tại hệ thống cửa hàng đồ secondhand như Goodwill, Thrift Store hoặc chịu khó đi lùng mua hàng giảm giá cuối tuần, đôi khi sẽ tìm được những món đồ với giá rẻ bất ngờ. Muốn ăn ngon, giá rẻ thì nên thường xuyên coi báo để “canh” coupon giảm giá. Cuối tuần, các siêu thị thường có nhiều đồ giảm giá, đôi khi giảm đến 50 – 70%, tha hồ mua về chế biến. mua thịt nên đi chợ Mỹ; mua rau, trái cây, gia vị thì đi chợ Việt hoặc chợ Mễ

Các cô, các dì, ai có khiếu nấu ăn thì tự làm đồ ăn và bán tại nhà. Bán kiểu order vậy đó. Giá rẻ hơn siêu thị mà chất lượng khỏi chê. Vừa có lợi cho khách hàng, bản thân cũng có được 1 nguồn thu nhập

Nhà cửa

Đất đai ở mỹ thì khá là rộng nên nhà có rất nhiều giá. Ở Mỹ có cái điều hết sức ngược đời: nhà mà gần siêu thị, nhà hàng thì giá rất rẻ. Càng tiện chừng nào, càng rẻ chừng đó. Lý do: họ cho rằng khu này toàn dân lao động, ồn ào, phức tạp.

Nêu mua nhà, thì chi phí hàng tháng phải trả cho căn nhà là bằng chi phí tiêu xài của cả gia đình. (2 vc, 1 đứa con). Nhà cửa thì khá rộng rãi, so với nhà Sing thì nhà mỹ to gấp đôi. Sân vườn thì ôi thôi, to gấp đôi diện tích xây dựng nhà. Nếu mà ai có thú trồng cây, rau củ quả thì tuyệt vời quá.

Nhà cửa thì ai có tiền thì mua, chứ ko nhiều luật lệ như Singapore. Mua nhà cũng khá dễ, chỉ cần có công việc là có thể mua được nhà. Ở VN, 1 nhân viên bình thường thì không biết bao giờ mới mua nổi nhà (trừ khi cha mẹ có của để dành cho con). Bên Mỹ thì khác chút. Không trả góp không phải dân Mỹ. Nhà thì từ ngày đi down đủ tiền cho ngân hàng và bắt đầu góp là có thể dọn và ở. Xui xui mất job, hết góp nổi, nó kéo nhà.

Mua sắm cái gì nó cũng cho trả góp. Bởi vậy ai cũng than trời ở Mỹ nhiều bill lắm. Mất job dễ bị điên lắm.

Nhà cửa, và mức sống ở Mỹ là 2 điều thị thấy thích nhất ở cái nước được gọi là thiên đường này.

Đi lại

Mảng này thị cực kì ghét nước Mỹ.   Nói ngắn gon, nếu ko có xe thì coi như bị cụt chân. Bước ra khỏi nhà là xe, ko có tiết mục đi bộ đâu nhé. Chỉ có mấy khu downtown là có hệ thống bus, hay tàu điện tử tế 1 chút. Còn lại, muốn đi đâu cũng phải có xe. Nếu sống ở 1 nước như Singapore, qua Mỹ chắc rất ức chế, vì muốn đi đâu cũng ko được. Đâu ai rảnh quá suốt ngày đưa đón

Ở Mỹ, ai cũng sở hữu 1 chiếc xe. Nhà 5 người là 5 chiếc xe. Y như xe máy ở Viẹt Nam vậy. Gần nhất cũng là 10- 15 phút lái xe. CHỉ với 10,000$ là có 1 chiếc ok chạy rồi. Nếu ko có tiền mua xe, thì có nhiều công ty cho thuê xe dài hạn. Mỗi tháng trả vài trăm đô gì đấy. Kiểu này rất hợp với những người ít tiền, thich đổi xe liên tục. Ko lo bảo trì, sữa chữa gì nhiều. Sau nhiều năm sử dụng thì có option mua đứt cái xe đó theo giá thị trường (đã tính luôn số tiền mình trả góp mấy năm nay)

Đất nước rộng lớn quá sức tưởng tượng

Trừ những khu trung tâm thì thấy phần lớn là làng quê. Rất nhiều trường đại học của Mỹ được đặt tại các khu vực khá hẻo lánh, xa trung tâm, nên xung quanh khá là vắng vẻ, buồn tẻ và chán ngắt.

Nhìn đâu cũng thấy nông trại. Mà 1 cái nông trại như trồng dâu tây, cherry ….thì ta nói cò bay gãy cánh. Họ có hệ thông tưới nước tự động. Lái xe đi ngang qua mà thấy đi mãi ko hết 1 mẫu đất. Thu hoạch thì cũng nhờ máy móc. Đường thì 5,  7 làm xe. Nhiều khi nhìn phía trước y như đường đến thường đàng. Nó cứ thẳng thẳng, laí xe rất dễ buồn ngủ.

Đi du lịch thì phải đi kiểu road trip. Muốn tới 1 điểm nào để tham quan thì cũng mất ít nhất 4-5 tiếng ngồi xe. Cảnh thì đẹp hùng vĩ mà đi xa quá. Ngồi xe 10 ngày liên tiếp ê ẩm cả người. Thị ko thích điều này, cảm thấy phí phạm thời gian quá.

Nếu nghèo thì cũng không đến nỗi khó sống

Thật vậy, ai nghèo thì được nhà nước nuôi. Chỉ cần chịu khó động tay động chân xin làm nhà hàng cũng được. Lương từ 5-10$/ 1 hour. Ở sing thì đừng mơ nhé. Phải có PR (thẻ xanh) mới xin duoc việc làm

Các chính sách phúc lợi của xã hội cũng khá tốt, rất quan tâm đến người nghèo. Mỗi ông tổng thống lên là có 1 chính sách riêng. Càng ngày càng tốt, dân nghèo được lợi

Ở Mỹ có rất nhiều dân nhập cư bất hợp pháp. Nhiều người đi qua diện du lịch rồi ở luôn, ko về. Chả trách chi xin visa đi Mỹ nó khó. Người nhập cư bất hợp pháp có thể đi làm, mua xe…..như người bình thường. Có đều, đã tới sân bay thì về nước luôn là ko bao giờ được quay về Mỹ nữa. Có khi vì lý do này nên lưc lượng lao động Việt Nam ngày càng tăng, giá nhân lực ngày càng rẻ vì cạnh tranh và phá giá.

Người Mỹ khá lịch sự và yêu thiên nhiên

Lịch sự đến nỗi, nếu đứng che cái view người khác đê chụp hình thì họ cũng nói trước 1 tiếng. Thị đang ngồi ghế đá nhìn cảnh non nước hùng vĩ, có 1 bà già bước tới xin phép được chụp hình. Ơ mấy nước châu á thì thị thấy điều này hoàn toàn ko cần thiết, nhưng bà gìa này đã hết sức lịch sự.

Người Mỹ cũng rất trân trọng và đề cao cái gì nó thuộc về thiên nhiên. Họ có phong cách du lịch rất khác. Khi đến 1 nơi nào đó, họ dành nhiều thời gian để ngắm hơn là để chụp. Máy ảnh họ xài ko có gì là quá hiện đại, đúng nghĩa chụp là để lưu lai khoảnh khắc. Còn châu á thì chụp từ A-Z, suốt ngày selfie. Hết chụp bên này tới chụp bên kia. Ít ai để ý đến cái vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên, hay hít cái không khí vô cùng hoang dã ấy.

Mấy điểm du lịch mà thị đi ngang qua có vẻ chưa được khai thác nhiều, hay là kiểu làm du lịch ở đây nó cứ tành tành sao á. Ko quá xô bồ, ko quá nhộn nhip. Việt Nam mà có mấy điểm như vậy chắc khai thác ko còn kẻ hỡ. Nhìn lại Hội An chẳng có gì mà khai thác ko còn gì luôn. Nhà nhà làm du lịch, người người làm du lịch.

Cường độ làm việc

Phải nói ở Mỹ làm việc áp lực ghê gớm. Cho dù lao động chân tay hay lao động trí óc gì cũng rất áp lực và mệt mỏi. Bạn bè ở Singapore khi nào đi công tác mỹ về cũng phán câu: ở mỹ làm việc rất trâu bò và áp lực. Ko nhàn như Singapore đâu. Làm ko tốt là bị sai thải ngay và luôn.

Đi làm thì ko có nghỉ trưa đâu. Trưa chỉ có 30 phút ăn và làm việc tiếp.

Drive thru – fast food. Phuc vu di giay truot patin luon. Het suc sang va chanh

Nghề nghiệp

Người Việt  nếu ko học hành tại Mỹ thì nghành nghề chính là: Nhà hàng, nail, và casino. Đàn ông thì đi làm ở hãng, or lái taxi.

Giáo dục

Phụ nữ sinh con xong 4 tuần là phải đi làm. Nếu ko đi làm thì tiền đâu mà thanh toán đống bill. Trẻ con dưới 3 tuổi là ko có trường, phải tự giữ ở nhà. Sau 3 tuổi là đi học miễn phí (half day). Còn muốn full day phải trả tiền. Con nhỏ chưa đầy tháng tuổi phải gửi trẻ 11-12h/ngày. Bảo mẫu cho mấy đứa nhỏ thì 50$/ 1 ngày.

Trường tốt trường không tốt là phụ thuộc vào từng khu (location). Vd mấy khu Việt Nam hay Mễ sống nhiều thì chất lượng tất nhiên ko tốt bằng các trường của Mỹ trắng. Không được đăng kí học vượt tuyến. Họ sẽ xét địa chỉ của mình trước khi cho nhập học. Cách duy nhất để cho con cái học trường ngon là đăng kí bill gửi về nhà bạn bè (gần khu trường ngon)

Về học hành, tuổi nào cũng học được, miễn dốc lòng dốc sức. Chẳng ai cười bạn, cũng không ai soi mói đời tư của bạn. Học ra rồi làm gì? Cái không thiên đường tiếp theo của Mỹ là ở đây. Tỉ ! lệ thất nghiệp khá cao

Lên cấp 1, cấp 2 duoc học miễn phí nưã. Đây là điều tuyệt vời rồi. Mà suy cho cùng đóng thuế nhiều rồi nhà nuoc họ chi tiền vào mấy cái khoản này thôi. 2 nếp cũng vào 1 xôi.

Khu Little Sai Gon (1 góc sài gòn ở nước Mỹ)

Đối với nhiều người gốc Việt đang sinh sống trên đất Mỹ, Little Saigon tại quận Cam, California được xem như một trung tâm sinh hoạt của cộng đồng người Việt, nhất là vào dịp lễ tết. Đi đâu cũng nghe tiếng Việt. Từ nhà hàng, siêu thị, shopping center… toàn khu người Việt. Thứ gì cũng có.

Đi 1 vòng thì thấy toàn mấy thương hiệu nổi tiếng ở Sài gòn: Cơm tấm thuận kiều, chợ bến thành…Hàng hóa được bán ở Little Saigon tương tự như hàng hóa bán ở chợ Bến Thành hay chợ An Đông.

Mới nghe tưởng đâu cái khu Phước Lộc Thọ to lắm, vì nghe đồn, đến Mỹ, phải đến cái khu này để biết người việt sinh hoạt ra sao. Building nhìn khá to rộng, mà có 2 lầu, và lưa thưa vài cửa hàng. Chỗ này đồ ăn thứ gì cũng có. Ngay cả món ốc như sài gòn thì ko thiếu món nào. Cái chợ Việt Nam gần khu Phước Lộc Thọ  thì ta nói hắn không thiếu thứ chi. Thứ gì Việt Nam có, thì Mỹ có. Nhìn mà mê.

Vậy thì, Mỹ có phải thiên đường không? Ai nên đi, ai ko nên đi?

Thị thấy ai giàu có, thì cho con qua học thôi. Đừng có qua theo nó làm gì sống cho nó khổ, nó bùn thúi ruột. Nhà giàu bay qua thăm con thăm cháu cũng đươc

Ai nghèo, đang lao động tay chân thì nên qua. Ở mỹ cũng là sức lao động mà được trả công cao hơn mà. Sống lại sướng hơn

Cơ bản là saving mỗi tháng ở đâu nhiều hơn. Và phải so với công sức mình bỏ ra có tương xứng với số tiền mình bỏ ra hay không?

Cơ mà đi du lịch thì có cơ hội thì ta cứ đi, ngại chi, đi về uống thuốc viêm màng túi vài tháng thôi.

P/S: Còn nhiều vấn đề khác nhưng mà thị bận quá chỉ viết duoc chừng này.

Comments

comments

Written by annhien
An Nhiên là 1 cô gái tuổi Dần, dốt văn, mà lại thích viết.