Người có tấm lòng chân thành sẽ tạo nên 1 năng lượng tích cực, ko cần thể hiện, người đối phương vẫn cảm thấy dễ chịu khi đứng gần. Chỉ cần nhìn ánh mắt, sắc thái, nụ cười, dáng đi là có thể cảm nhận được 1 chút gì đó. Sự chân thành có thể biến những rắc rối to, thành những trắc trở nhỏ, mọi thứ diễn ra sẽ suôn sẻ hơn, và những mối quan hệ sẽ tồn tại lâu hơn trong cuộc sống. Sự chân thành có thể dẫn dắt mình đến những con đường bằng phẳng, ít sóng gió hơn

Luôn thực hành điều này hàng ngày, nhưng dạo gần đây mình mới cảm nhận được sức mạnh của sự chân thành nó cho mình 1 kết quả hơi bất ngờ, và nhiều điều thấy cũng ko bình thường

Câu chuyện 1: Sự chân thành có thể giúp 1 đứa trẻ xa mẹ cảm thấy bình an, an toàn

Tháng 9 vừa rồi, nhà mình cùng 2 gia đình khác tổ chức đi Langkawi 4 ngày. Phái đoàn gồm 7 người lớn  và 4 đứa trẻ con, đi 4 ngày thui. Chuyến đi có 1 chị bạn bỗng nhiên bị đau, phải vào bệnh viện nhiều lần

Vào giữa khuya, đang say mê ngủ sau 1 ngày đi chơi, tôi nghe có tiếng gõ cửa nhiều lần ở cái phòng ks lạ hoắt. Mới tiếng gõ đầu tiên là tôi đã nghe rồi, nhưng cần 1 phút định hình là mơ hay thật. Vẫn cứ tiếng gõ ấy, có vẻ vội vã, linh cảm là có chuyện gì đó, nhưng vẫn ko mở cửa vì nửa khuya 2 am, tại 1 nơi xa lạ, ko tuỳ tiện mở được. Tôi đợi tiếng điện thoại reo, vì nếu có chuyện gì thì sẽ có điện thoại thôi. Y chang, vừa cầm điện thoại lên là có cuộc gọi của 1 anh trong đoàn. Tôi liền mở cửa và nhận lệnh qua trông giùm 2 anh con đang ngủ ở phòng kia, anh chồng phải đưa chị vợ đi bệnh viện.

Nói chung, lúc 2 am đang mê ngủ, nhận cái tin bạn mình đi bệnh viện gấp, và còn phải giữ 2 đứa trẻ, thì tâm trí bạn lúc đó sẽ là gì? Có rối ko? Lúc đó mình cũng ko có thời gian mà rối nữa, chỉ là mắt nhắm mắt mở đi khỏi tông vào tường vì cũng còn mê ngủ. Chưa kịp lo là đã tới phòng kia rồi. Tới nơi, thấy anh lớn vẫn ngủ, nhưng mà anh nhỏ 3 tuổi đã tỉnh giấc. Tôi trợn tròn mắt nhưng mà vẫn bình tĩnh giữ im lặng.

Nói về cái background của anh nhỏ 3 tuổi. Mình với anh nhỏ đó ít chơi với nhau, ít nói chuyện. Thứ nhất là ảnh 3 tuổi ảnh ko chơi vơi anh con mình 5 tuổi. Thứ hai là tính ảnh cũng hay ẹo vì từ nhỏ hay bệnh, nên anh bám mẹ lắm. Vậy cái lúc mà ba mẹ bé chính thức ra khỏi phòng, để tại tôi và bé, lúc đó cạn lời thiệt, ko biết nói gì. Nhưng anh nhỏ đó đã bắt đầu ức ức, kiểu tuổi thân và sợ vì mẹ đã đi giữa đêm khuya.

Lúc ấy sợ dã man. Vì lỡ bé 3 tuổi khóc, bé 5 tuổi thức dậy, 2 đứa khóc chắc cũng banh cái khách sạn. Mà ba mẹ đi rồi, ai dỗ nó đây. Ban ngày sao cũng được, nhưng ban đêm thì ớn lạnh vì trẻ con dù ban ngày có tự lập cách mấy, ban đêm cũng vẫn thích gần mẹ.

Mình tắt đèn, xoa lưng cho bé 3 tuổi ngủ lại, mới đầu chỉ nói 1 câu: cô Yến đây con. Thế là nó ức mạnh mẽ luôn. Thế là ko dám nói tiếng nào nữa. Vì tâm lý ban đêm, biết người bênh cạnh không phải là mẹ thì nói giải thích đều không mang lại kết quả gì.

Mình tiến hành xoa lưng, ko nói 1 tiếng, nhưng nói trong tâm: “ngủ đi con, ngay mai thức giấc mẹ con sẽ về”. Tay thì xoa, tâm thì nói vậy. Kì diệu thay, cỡ 5 phút là bé ko ức nữa. Hơi thở đều như đang ngủ. Được 15 phút, tôi thấy bé im lặng, tưởng nó ngủ, ai dè nó chỉ ko ức, mà có đều cũng ko ngủ lại. Lúc đó, đổi chiến lược: bồng ru.

Tôi hỏi bé: con có muốn cô Yến bồng con cho dễ ngủ không? Bé gật đầu. Thế là tôi bồng con lên, vừa xoa lưng, vừa nhún. Lúc đó hết nhún, ta xoay vòng, chóng hết cả mặt, trong tâm vẫn luôn nói 1 câu thần chú: ngủ đi con, ngay mai thức giấc mẹ con sẽ về.

Ơn trời, bồng nhún đủ thứ cỡ 10 phút, thằng bé ngủ. Tôi thấy bé im lặng, nhưng ko dám đặt xuống. Chỉ khi nào thấy nó nhẽo trên vai mình, biết bé ngủ ngon rồi mới dám đăt xuống. Vừa đăt xuống, anh nhỏ ngủ ngon luôn. Thở phào nhẹ nhõm, thế là qua 1 đoạn khó.

Với trẻ con, nếu mình chân thành nó sẽ cảm nhận được. Bởi giữa đêm khuya, với cái tình thế đó thì có nói gì thì bé đòi mẹ vẫn sẽ khóc. Nhưng mình chân thành từ tâm, bé cảm nhận được, ngủ luôn tới sáng 7 am.

Chuyến đi 4 ngày, hết 2 ngày tôi làm bảo mẫu cho 2 đứa bé, 2 lần giữa đêm khuya chạy qua trông bé. Sau khi về lại Singapore thì mình còn giữ 2 bé nguyên 24 tiếng đồng hồ (vì mẹ bé phải nhập viện, ko có người giữ con).

Nguyên 1 ngày giữ 3 đứa trẻ (tính luôn thằng con tôi), tôi tập trung toàn lực vì bình thường tụi nó dành đồ chơi không là đã cãi nhau, giận nhau rồi. 1 bài toán khó là giữ cho ko có đứa nào khóc hết. Thằng nhỏ 3 tuổi nguyên 1 ngày ko gặp ba mẹ, rất dễ khóc và dễ tủi thân. Tôi phải vét hết chất xám để giữ không khí ôn hoà, phải suy nghĩ từng lời nói để 3 bé chơi với nhau trong hoà bình, không có tiếng khóc.

Sợ nhất ban đêm, thế mà cả 3 đứa trẻ lên giường ngủ sớm trong trât tự. Không khóc đêm nhưng mà anh nhỏ 3 tuổi lại thức giấc giữa đêm kêu mẹ. Cũng bài cũ soạn lại, tôi bồng anh lên ru ngủ lại ngay lập tức. Thế là anh ngủ lai đến sáng.

Job bảo mẫu không dễ chút nào. Khó dã man. Nhưng mà mình đã làm được. Đây là trải nghiệm vô cùng đáng nhớ vì lần đầu làm bảo mẫu, với giữ bé đúng y ngày sinh nhật của mình. 

Câu chuyện 2: Nụ cười chân thành đem lại suôn sẽ, may mắn

Tôi hay mua kem trị mụn xách tay từ Singapore về bán sỉ. Mua số lượng nhiều: 50-100 hộp/ 1 lần đi mua. Ở Singapore, các kênh phân phối bán lẻ như Guardian, Watson, NTUC thì nó chỉ trữ mặt hàng vài chục hộp là hết. Không có trữ nhiều vì nó có rất rất nhiều mặt hàng. Theo cách thông thường thì phải đi gom hàng từ nhiều store, và đi nhiều ngày mới mong đủ số lượng mình cần.

Thế mà, mỗi lần tôi đi mua số lượng, toàn người ta đem ra tận nơi. Hỏi tôi cần mấy trăm hộp, cần bao nhiêu cũng có, đem cho tôi lốc này lốc nọ. Còn tử tế hơn là đem cho tôi từng lốc, ko phải mấy bình lẻ lẻ, vì họ sợ tôi cầm kồng kềnh, khó vận chuyển.  Cái này tôi ko có yêu cầu, tôi chỉ mong đủ số lượng mình cần để khỏi đi lại nhiều lần, hàng đã bỏ vào giỏ rồi. Nhưng mà mấy cô bán hàng lấy cho tôi lốc mới trong bao kít sẵn, và tự tay chất lại hàng lẽ lên kệ (cỡ 50 hộp., hơi mất công)

Ở Singapore, chuyện này cũng ko phổ biến nên tôi xem đó là 1 may mắn đối với mình. Nhân viên họ ko cần bán nhiều, họ không thích những người đầu cơ như mình (nghĩa là mua đem về việt nam bán). Họ để dành hàng hoá cho khách lẻ. Thế mà mỗi lần mình đi mua hàng, mà đi 1 lần nhưng đủ số lượng nhiều minh cần. Đỡ mất thời gian gom. Mà tôi chẳng hỏi hay yêu cầu gì, chỉ gặp người bán hàng thì cười 1 cái, xong thì lựa cái mình cần thôi. Không giao tiếp gì cả

Câu chuyện 3: Book Jetstar bị delay, được upgarde đi Vietnam airline đúng giờ, ko trả thêm 1 xu

Tháng 9, tôi và con trai có 1 chuyến về vietnam gấp vì bà cố mất, phải về cho kịp giờ liệm. Book vé về sài gòn xong mới bay về đà nẵng. Mới sáng sớm đã nhận email thông báo delay từ 6 PM đến 10 PM. Nhưng chuyến từ Sing về Sài gòn thì đúng giờ. Thế là từ sân bay quốc tế, chạy qua quốc nội lúc 2 PM, tôi ăn uống đầy đủ cho khoẻ người để chuẩn bị sức khoẻ cho sự chờ đợi trong mệt mỏi.

Ăn xong, nghỉ ngơi 1 hồi chán chẳng biết làm gì, mới 3 PM,  tôi có tới quầy làm thủ tuc check in, gặp 1 bé nhân viên có bầu Bé nói: giờ c check in ko được, chuyến bay của chị bị delay tới 10 pm. Thôi thì tầm 5.00 PM c đến lại quầy manager Jetstar đằng kia, nếu còn trống thì c được đi. Nếu không chị đợi đến chuyến 10 PM. Mà phải đúng 5.00 PM mới giải quyết được.

Thế lại phải đợi, tôi đi vòng vèo tham quan 1 hồi mệt quá, chạy đại đến quầy manager cười 1 cái và nói: Chị ơi, chị có chuyến nào sớm hơn mà trống ghế c cho e về sớm nhé. Tôi cười trước khi nói

Chị ấy lấy thông tin vé của tôi, chẳng nói gì, chuyển thẳng tôi qua Vietnam airline, còn có cả nhân viên Jetstar dẫn qua vietnam airline check in hộ luôn. Trong khi chuyến vietnam airline ta nói họ xếp hàng rồng rắn. Mình được cắt queue, không xếp hàng, có người check in hộ, còn được bay sớm, và không tốn 1 xu upgarde.

Gọi điện báo chồng là mình vẫn về sớm kịp, ổng hỏi: e khóc dữ lắm hả, có than khóc bà mất không mà nó cho hay vậy. Tôi chỉ bảo: Ko có nói gì, chỉ cười nói nhẹ nhàng là request cho đi sớm nếu còn chỗ thôi. ^_^

Thiệt tình, cuộc sống có nhiều điều bất ngờ, thú vị. Nụ cười với cái tâm chân thành có 1 sức mạnh rất lớn, tôi đã cảm nhận rất nhiều qua cuộc sống hàng ngày. 


P/S: Hôm nay thứ 2, ngập mặt nhiều việc, nhưng mà mình thích thì mình viết thôi. Chồng bỏ ra 8 tiếng để làm web cho vợ, vợ bỏ ra 8 tiếng để xây dựng blog. Loading 95%. 

 

 

Comments

comments

Written by annhien
An Nhiên là 1 cô gái tuổi Dần, dốt văn, mà lại thích viết.