Dạo gần đây có rất nhiều người Việt Nam qua Singapore chơi vừa đến hải quan là bị đuổi về ngay lập tức, Người Việt ở Sing cho dù status thế nào thì cũng đừng mong có PR (áp dụng từ năm 2010). Người Việt xin visa đi mấy nước Mỹ, Châu Âu,  hay các nước Hồng Kong, Macau thì phải làm  visa trong khi họ miễn phí cho toàn thế giới trừ VN và 6 nước khác. Mỗi lần cầmcái passport màu xanh là chúng ta bị soi mói rất kĩ từ thân thể cho tới từng cái hành lý….Ở Mỹ, khu nào có Việt Nam sống thì lập tức Mỹ trắng dọn nhà đi nơi khác. Vì sao chúng ta đi du lịch, đem ngoại tệ hoặc chất xám cống hiến cho người ta, mà sao người ta lại coi thường mình quá vậy???

Ông bà ta nói: Không có lửa làm sao có khói. Và đây là hình ảnh Việt Nam trong mắt người nước ngoaì

1.   Việt Nam là tụi ăn cắp vặt

Dân Viêt đi nước ngoài (du lịch, du học sinh, hay lao động xuất khẩu), thì có vài thành phần ăn cắp vặt. Ah, mỗi lần ăn cắp bị bắt toàn đăng lên trang lớn của nước đó ko nhé. Cứ vào siêu thị, thấy không có bảo vệ, thấy không có yêu cầu phải gửi túi xách cái là bốc đồ bỏ túi à. Cảnh sát Nhật cho biết là số người Việt Nam bị bắt ở Nhật chỉ đứng sau người Trung Quốc (nhiều hơn vài trăm người). Đến nỗi họ còn để nguyên cả 1 cái banner to tướng bằng cả tiếng việt trên siêu thị đất khách: Ăn cắp bị phạt bao nhiêu tháng tù…..Gần đây có mấy chị đẹp đi du lịch Thuỵ Sĩ mà ăn cắp mắt kính Gucci và Louis Vuitton. Đi theo tour đó, mà cũng có tiền mới đi châu âu chứ có phải nghèo bần cùng đâu mà ăn cắp.

Câu hỏi đăt ra: Vì sao giàu cũng ăn cắp mà nghèo cũng ăn cắp? Vì sao 1 số người điđâu thấy người ta sơ hở là lượm đồ liền. Ko lẽ đồ để sơ hở vậy ko lấy thì mình ngu? Thị chẳng nói gì đến tụi sống bằng nghề ăn cắp hàng nước ngoài? Nghề nó mà. Chỉ thắc mắc cái loại người gì du lịch mà cũng ăn cắp trời. Khó hiểu thật. Không lẽ ăn cắp vặt là bản chất của người dân chúng ta. Vd đi máy bay Vietnamairline, lấy chăn, muỗng của hãng về nhà cũng là 1 điều không nên. Đi ăn buffet thì lấy cho nhiều rồi bỏ, or đi nhà hàng thấy người ta bỏ mấy cái nước chấm đóng gói thì cứ vô tư xách về……Đó cũng là 1 dạng tham lam mức độ nhe. Nó phổ biến cho cả người giàu lẫn người nghèo. Mà phải thiếu thốn gì đâu, lấy về vứt xó vậy chứ dung đâu hết.

2. Việt Nam là tụi mất nhân tính

Với cái thời đại này, “tiếng lành đồn rất xa” cộng với “tam sao thấtbản” thì nhỏ như móng tay lại hoá ra những chuyện to như cái núi. Cái xấu xa được lan truyền rất nhanh. Vd như giết người, cướp của, yêu đương thù hận, hay cái gì mất nhân tính thì chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ ai ai cũng biết những“sự kiện mang tính chất tầm quốc gia”.  Với trình “câu like” của các nhà báo, với cái văn hoá chia sẽ như hiện nay thì chuyện đáng xấu hổ nhất của làng quê Việt Nam cũng sẽ đến được quảng bá miễn phí trên toàn thế giới này.

Đừng ngạc nhiên sao các báo chí nước ngoài lại đăng tin trang nhất trên các tờ báo nổi tiếng của nước đó về mấy vụ nóng hổi ở Việt Nam. Này nhé, vụ chặt hang loạt cây xanh ở thủ đô hà nội, vụ trộm chó, ăn thịt mèo, giết chó dã man,vụ giết 6 người ở Bình Phước cũng được lên báo, hôi của Vì sao họ biết? Vì chúng ta share rất dữ dội, …..Các tờ báo hay những người chuyên câu like share bình luận…..rồi đến ngày cái tụi EXPAT (là những người nước ngoài sống ở ViệtNam) nó sẽ chia sẽ những tin này cho nước nó. Mà tụi EXPAT này hay lắm, nó toàn cười trước mặt chứ chửi mình sau lung. Nó quảng bá những hình ảnh xấu nhất củađất nước ra thế giới. Ah, mà trách chi họ, họ coi chó mèo là 1 thành viên trong gia đình, nâng niu. Thế mà tụi trộm chónó vào bắt, giết….họ đau khổ thì phải khóc thôi. Những điều nhỏ trên góp phầnlàm cho Việt chúng ta có biệt danh “không có có tính người” “rất nguy hiểm”

Đó chỉ là 1 khía cạnh của 1 vấn đề, ko thể phủ nhận những Vietnam đang có những chuyện” Không thể tin được”.

3. Việt Nam là tụi vô văn hoá.

Người Việt chúng ta không có thói quen xếp hàng, ăn thì xả thôi rồi, ở thì bẩn, nói thì to coi như chỗ này là của tao vậy. Ăn buffet thì thôi rồi, véthết phần mình về rồi bỏ. Cái gì free thì cứ lấy nhiều vào. Khạc nhổ thì bừa bãi, đi tiêủ thì mắc là đái, thích là nhích.

Đi ở khách sạn, xả như gì. Vì cái kiểu suy nghĩ: mình ở trả tiền xả cho nó sướng. Dị hơn, người Việt đi du lịch Nhật, book phòng AIRBNB (cũng có tiềnmới đi, profile rất tốt), họ biết người Việt họ không cho ở.

Ở nước ngoài cho dù người nghèo nhất họ cũng cư xử rất văn minh. Kiểu cưxử của chúng ta rất không giống ai, rất hoang dã, kiểu như khỉ trong rừng lọt xuống phố vậy.

Đã đến lúc nhìn lại cách sống của mình

– Vì sao chúng ta nổi tiếng ăncắp ở nước ngoài? Vì hàng ăn cắp, tuồn về VN bán giá rẻ khối người mua.

– Vì sao chúng ta nổi tiếng làmất nhân tính?, ngay cả súc vật cũng ko tha. Vì nhậu thì chó mèo là món ngon mà. Nuôi ko kịp thì bắt trộm thôi.

– Vì sao cũng là người, là anhem, là cha mẹ lại đi giết lẫn nhau. Vì giới trẻ hiện nay sống QUÁ ẢO. Ảo tung chảo. Suy nghĩ bệnh hoạn, lệch lạc.Mà vì đâu? Vì cha mẹ lo kiểm tiền, lo công việc, lo chuyện bao đồng, để mặc concái nó lớn.

– Vì sao chúng ta nổi tiếng làvô văn hoá? Vì “SỐNG TRONG BÙN HOÀI CŨNGTHẤY QUEN”. các thói quen xấu đã ngấm vaò máu , đã truyền qua nhiều thế hệ. Làm hoài thành quen thâý bình thường

– Vì sao gái việt nam nổi tiếng là hay làm đĩ, làm điếm ở nước ngoài. Vì lười lao động. Vì được bao bọc từ nhỏ,cha mẹ quá vĩ đại, cái gì cũng muốn làm cho con cái, bọc được chừng nào thì bọc.

Thị thấy ai cũng biết vấn đề này, nhưng chẳng ai chịu sửa sai, đổ thừa người ta thế này, người ta thế nọ. Chẳng ai hiểu: Mình hôm nay là người ta của ngày mai? Chính mình chửi mình. Hãy bắt đầu từ cái nhỏ nhất. Chúng ta đừng cóchửi họ, hãy nhìn lại mình, hãy làm gương cho những đứa trẻ- thế hệ tương lai.Đừng đợi ai, hãy thay đổi từ hôm nay, ngay và luôn.  Mà đừng có chửi tụi Trung Quốc ăn to nói lớn, ở dơ nhé. Trung quốc 10 thì Việt Nam chúng ta cũng 9 rồi.CHửi nó là chửi mình đó. Vì chúng ta là “anh em” mà

Thị chỉ là 1 bà nội trợ 29 tuổi, là bà mẹ của đứa con 3 tuôi, ko quantâm đến vấn đề thời sự, chỉ biết chăm chỉ nuôi con và làm ăn kiếm tiền lo cho gia đình. Chẳng có làm quan to chức lớn, hay thành đạt gì hết. Thị chỉ muốn làmột người công dân văn minh, có đạo đức, gia đình mình hạnh phúc là được rồi.

Dạy con sống có trách nhiệm, sống có đạo đức, từ lập từ bé. Đồ chơikhông phải của con thì phải mượn bạn trước khi đụng vào. Tự lập từ nhỏ để khỏi làm phiền và ăn bám xã hội. Coi trọngsúc vật vì kiếp sau biết đâu mình cũng là 1 con vật. Đi ra đường chỉ cần cư xử văn minh, chứ ko cần phải xài túi hang hiệu, hay thời trang thì họ mới tôn trọng mình. Các bậc cha mẹ bớt thời gian café, nhậu nhẹt chém gió, bớt cho conhọc thêm học bớt. Dạy đạo đức, cách cư xử từ khi mới sinh ra. Học không giúp ích được gì đâu. Học giỏi mà vô văn hoá, vô đạo đức, ra ngoài xã hội chẵng biế tứng xử cũng là thứ bỏ đi . Dành nhiều thời gian chơi với con để làm quân sư, chứ ko phải máy điểu khiển. Để biết con mình ko tốt chỗ nào, lệch lạc chỗ nào mà can thiêp đúng lúc.

Có đi du lịch nước nào, ở khách sạn thì xả cũng được, những trước khicheck out dọn phòng sơ sơ. Nhà thị thì luôn dọn phòng y như lúc check in vậy. Còn bỏ thêm tiền tip vào phong bì. Chẳng phải giàu có gì, 2$, 5$ chẳng bao nhiêu nhưng cũng làm thay đổi hình tượng người Việt Nam trong mắt họ. Để họ biết người Việt có người này, người kia ko phải ai cũng vô văn hoá.

Thị mà đi ăn nhà hàng thì thị dọn sạch sẽ đồ ăn đổ trên bàn, xếp gọn gànglại. Người dọn bàn chỉ việc bưng chắn mà đi thôi. Đừng nghĩ mình trả tiền ưng làm gì thì làm. Chỉ 1 hành động nhỏ, chẳng tốn bao nhiêu sức nhưng có thể thay đổi 1 cái nhìn về 1 con người. Nếu nhiều người như vậy thì thay đổi 1 cái nhìn về 1 dân tộc.

Chúng ta bước ra khỏi nước Việt Nam, là 1 đại diện cho cả dân tộc Việt Nam. Đừng có suy nghĩ kiểu ai biết mình thằng đếu nào mà quan tâm. Chết bạn ko nói, chết cả 1 dân tộc!!!

Comments

comments

Written by annhien
An Nhiên là 1 cô gái tuổi Dần, dốt văn, mà lại thích viết.