Cuối tuần, mình thích đi ra ngoài, làm những chuyện khác những ngày trong tuần để có nguồn năng lượng mới. Sáng nay cũng không ngoại lệ. Cả nhà đi ra ngoài, bữa nay khám phá 1 khu chợ wet. Chợ wet như chợ việtnam, đến đây vừa có nhiều đồ lạ, giá vừa rẻ hơn siêu thị 1 chút, đồ tươi ngon hơn siêu thị 1 chút, và còn cho con trai xem được thế nào là cuộc sống của người dân Singapore. Chợ wet là 1 nét văn hoá rất đặc biệt của người Singapore, bản thân mình sống đây 10 năm cũng rất thích đi chợ wet vào cuối tuần

Niềm vui, năng lượng đơn giản đến từ những thứ nhỏ nhất trong cuộc sống hàng ngày. Hôm nay đi chợ mua được 1 kg mít giá 6$ (đã bóc múi). Sống đất này 9 năm, lần đầu tiên mua được mít rẻ và ngon vô đối. Miếng mít khá to và ngọt, nói chung đúng chuẩn. Hai vợ chồng thế là có giây phút vui vẻ

Lúc đứng ở quầy trái cây, nhìn thấy bòn bon 3$/ 1 kg. Chả biết có rẻ hay không vì thường đi siêu thị không nhớ giá chính xác. Nhìn đồ ở đây tươi, trái to ngon thì mua. Mình tự lấy bao bốc tầm 1kg. Thấy người bán hàng cân rõ ràng là hơn 1 kg, rồi còn thấy họ hốt thêm tầm 5-6 bỏ thêm vào. Mình vẫn đang phân vân vì mình nói ngay từ đầu là chỉ lấy 1 kg bòn bon thôi. Lúc đưa tiền mình đưa 4$ (2 tờ 2$), a bán hàng nhất quyết chỉ lấy 2 $ thôi. Mình bảo 3$ 1 kg mà, anh ấy cười, khoát tay ko lấy, và quay qua chỗ khác và bán hàng cho khách hàng mới. Lúc đó thì mình hiểu anh ấy bán rẻ cho mình. 1$ thôi mà nó ngọt ngào vậy đó. Mình nhận tấm lòng của a đó, và hứa rằng đợt sau sẽ quay lại quầy này. Trưa nắng nhưng mà mát lòng

Sau khi xong việc đi chợ thì cũng đã đến giờ ăn trưa. Anh nhỏ nóng quá đòi về, anh lớn thì lại không thích ăn ngoài, mình thì đói hở mồm vì sáng chưa ăn sáng. Thế là quyết đinh cho anh lớn và anh nhỏ về nhà trước , ăn gì thì ăn. Riêng cuối tuần mình thích ăn ngoài, không phải nấu nướng và rửa chắn. Vì bản chất công việc của mình là nhà là công ty, nên cuối tuần không muốn cứ ở nhà ăn uống. Quyết đinh thật sáng suốt. Cứ mặc hai cha con ở nhà, làm gì ăn gì kệ. Mình chỉ lo đi tìm thức ăn cho mình. Thiêt, ta nói đi 1 mình nó sướng, chẳng ai làm phiền gì hết. Ăn xong còn uống cafe, lượn shopping nghía đồ chứ không có mua.

Muốn làm được vậy, mình phải làm tư tưởng cho con trai. Mình nói với con: hôm nay chủ nhât, mẹ không nấu ăn, hơn nữa mẹ rất đói phải ăn ngay tại đây. Nếu con ko muốn ăn với mẹ ở nơi này, con có thể về trước với ba. Mẹ ăn xong sẽ về. Thằng nhỏ cuối cùng cũng quyết đi về vì trời nóng khó chịu. Đấy, nếu những giây phút để lấy lại năng lương cho cả tuần, thì mình sẽ làm cho tới cùng, chứ không vì chồng vì con nữa.

Xong việc mình băt bus đi về. Đi không chồng không con nó sướng dễ sợ. Cô gái ngồi say mê ngắm cảnh vật bên ngoài, say mê đến mức quên đường về nhà, đi quá trạm. Việc đó đồng nghĩa là phải đi bộ về nhà hơn 1km giữa cái nắng 12h trưa, mình không có mang mũ nón gì. Lúc này cũng dễ nổi khùng lắm chứ, muốn trách bản thân lắm chứ , nhưng mà mình chỉ làm chuyện đó trong 30s. Sau đó mình thay đổi suy nghĩ liền, vì quãng đường phía trước còn rất dài, nếu cứ vừa đi bộ, vừa trách cái sự ngu của mình thì nó đau khổ cái thân này lắm.

Vậy thì mình phải tẩy những suy nghĩ tiêu cực, trách móc bản thân bằng cách suy nghĩ tích cưc. Uh thì dễ gì được cơ hội mà đi dưới cái nắng như thiêu thế này nhỉ? Cứ tận hưởng đi. Da mình cũng đâu có trắng đâu nhỉ, mình cũng đâu có care làn da đâu việc thì phải cảm thấy khó chịu khi đi giữa cái nắng rát da này nhỉ? Mình bắt đầu nhìn phía bên đường, không  nhìn phía trước nữa vì quãng đường còn dài. Ồ, cái cây này đep nhỉ, cái nhà này kiến trúc đẹp nhỉ, à mà cái nhà kia thấy đẹp hơn…….Đi khoảng 5 phút thì có 1 đám mây mù bay ngang qua, trời mát dịu hẳn đi. Ồ, thì ra ông trời cũng thương, cho mình 1 đoạn mát nhỉ. Tốt quá, cảm ơn ông. Cỡ vài phút sau trời nắng lại, mình lại thấy các bóng cây, đi nép vào nó. Ồ thì ra chỗ này cây nhiều thế mà không để ý nhỉ, mát quá, cảm ơn cây. Rồi đi 1 đoạn lại thấy những bông hoa dại ven đường. Hoa gì cũng đẹp cả, chẳng cần hoa đắt tiền. Mình còn dừng lại chụp hình giữa cái nắng.


Mình chợt nhận ra, nắng nó vẫn vậy, những không cảm thấy khó chiu nữa. Chợt nhận ra cuộc sống cũng có những ngày nắng quên đem mũ, những ngày mưa quên đem dù. Nhưng mà việc gì phải xoắn nhỉ. Nắng thì dang nắng, mưa thì dang mưa. Đoạn đường đi phía trước cũng có những bóng mây mù, những bóng mát của cây cao, những bông hoa làm bạn trên đường đời. Có cô đơn đâu, có nắng hoài đâu, có mưa hoài đâu, việc gì phải lo nhỉ?

Mà mình cũng chợt nhận ra, lúc khó khăn cũng có người giúp. Nhưng họ chỉ giúp mình 1 đoạn, không phải giúp hoài được vì mỗi người đều có 1 cuộc sống riêng và bao nỗi niềm riêng. Các bạn thấy đó, nếu các bạn xem đi bộ hơn 1 km giữa cái nắng và không mang mũ nón là 1 khó khăn, thì đám mây, bóng cây, hoa ven đường là những người đã giúp đỡ mình. Mỗi người họ giúp mình 1 đoạn nhỏ, và gọp lại mình đã về nhà mà trong lòng vô cùng dễ chịu và không hề để ý đến cái nắng như thiêu nữa. Đấy, cuộc sống nó thế!

Thế là nửa ngày chủ nhật đã trôi qua, về nhà thì cha con nó đã xong buổi trưa, còn mẹ nó chỉ việc ngồi viết blog. Viết là một sở thích rất lâu rôì, mà mình chưa có triển khai được. Cứ nghĩ rằng: ùi dốt văn mà viết, nghe là thấy sai. Thời gian đâu mà viết? Nhưng mà delay mãi hôm nay cứ chủ nhật là viết thôi. Vì đó là sở thích và đam mê, đó là nguồn năng lượng tích cực mà sao mãi đi tìm nơi đâu xa nhỉ? Nó nằm ngay ở cái suy nghĩ của mình và nằm ngay ở bàn tay này thôi. Take action, đừng đợi, Thích là làm, đời biết có ngày mai không mà đợi nhỉ? Năng lượng tốt sẽ giúp mình giải quyết tất cả mọi vấn đề trong hoà bình và vài nốt nhạc. Tại sao không sạc pin năng lượng này mỗi tuần nhỉ?

Bình yên hay không là do mình cả, chẳng phải tại ông trời, hay là số phận, hay tại một ai đó. Tâm an vạn sự an. Đơn giản vậy thôi.

Comments

comments

Written by annhien
An Nhiên là 1 cô gái tuổi Dần, dốt văn, mà lại thích viết.