Việc nhà là việc của đàn bà? Câu nói đó là made in vietnam, chỉ có tại Vietnam. Lạc hậu quá rồi

Kể chuyện của mẹ cờ hó. Lúc đi học đại học ở sài gòn, mẹ tròn 18 tuổi, cầm con dao để cắt cà chua còn ko biết, trái cà chua nát bét mà chưa cắt được miếng nào. Nồi cơm điện cũng chưa đụng vào bao giờ chứ đừng nói gì đến quét nhà nấu ăn. Ông ngoại dẫn mẹ vào sài gòn tìm chỗ trọ, tìm 1 hồi rồi nói câu: Thôi bỏ đi con, về đà nẵng học cũng được. Về đà nẵng ba lo, đồ con cứ để đó, cuối tuần ba ra chở về rồi ba giặt cho. Mẹ cờ hó sinh ra trong gia đình ko giàu có nhưng được bảo bọc trong 1 caí túi rất to và đẹp. Ngoài học và chơi chẳng làm gì. Kết quả là bắt đầu học kĩ năng sống tự lập năm 18 tuổi. Cái mà con người ta học từ nhỏ. Rồi mẹ nó điện về cho bà ngoai bảo: Mẹ ơi, con ghét mẹ. Mẹ bảo bọc con quá nên giờ này cái gì cũng ko biết. Bây giờ phải làm sao, ăn ngoài ăn ko duoc, đồ ăn ngọt quá. Nấu thì ko biết nấu, sống sao đây???????

Mẹ ko muốn con trai mẹ phải gặp lại cảnh này, nên quyết tâm dạy con từ lập từ nhỏ. Tuổi 18 là tung bay chứ ko có học mấy cái kĩ năng tự lập nhé con trai! Muốn làm việc lớn phải làm việc nhỏ từ lúc nhỏ. Làm việc nhà là rèn luyện kĩ năng sinh tồn cơ bản nhất. Sau này con có đi đâu thì mẹ cũng ko lo vì việc gì con cũng lo được.

Người Do Thái có nhiều cách dạy con rất tuyệt vời, trong đó họ rất chú trong đến kĩ năng sinh tồn, cụ thể là khả năng tự lập. Ông bà mình cũng có câu: Tuổi nhỏ làm việc nhỏ, tuỳ theo sức của mình. Tự túc là hạnh phúc, không phải phụ thuộc vào cái này cái kia.  

Làm việc nhà có nhiều lợi ích lắm nhé:

– Tự lập, tự sống được dù ko có mẹ bên cạnh. Tự nấu ăn được thì đi đâu sống cũng được.

– Biết chia sẽ trách nhiệm với người thân trong gia đình, sau này lớn lên sống có trách nhiệm với gia đình và xã hội

– Biết quí trọng sức lao động

– Biết cảm thông với cha mẹ

– Biết quản lý thời gian, sắp xếp công việc, đầu óc logic hơn

– Gắn kết tình cảm giữa các thành viên trong gia đình

BIẾN VIỆC NHÀ THÀNH TRÒ CHƠI

Hôm nay mẹ cờ hó phơi đồ, kêu thằng nhỏ xuống phụ mẹ lấy đồ từ máy giặt ra. Mẹ phụ con móc đồ ra gần tới cửa máy giặt, và con hoàn thành bước cuối cùng là lấy đồ từ cửa máy giặt bỏ vào rổ. Xong cả 2 mẹ con cùng nhau đẩy cái rổ đựng áo quần tới chỗ phơi đồ. Trò chơi bắt đầu từ đây. Larry chịu trách nhiệm đưa đồ và móc cho mẹ.

Mỗi cái đồ mẹ đều hỏi 4 câu hỏi:

1. Cái này là cái gì? Larry sẽ trả lời: quần, áo……

2 .Quần này của ai, áo này của ai? Larry sẽ trả lời: quần của mẹ, áo của Larry ……

3 .Áo này để đi đâu, quần này để đi đâu? Larry trả lời: Áo này để đi học, hay quần này đi chơi

4. Cái áo này màu gì? Larry trả lời: xanh đỏ tím vàng……

Xong đố bạn trẻ tìm cái áo hay quần trùng màu với cái móc. May thay nhà có 1 đống móc đủ 7 sắc cầu vòng, áo quần của bạn thì màu mè ko kém. Thế là xong chuyện phơi đồ.

2 tuổi 7 tháng chứ mẹ nó cũng bóc lột sức lao động rồi. Sai mở tủ lạnh lấy đồ, mang thức ăn cho cả nhà, dọn thức ăn xuống, đổ rác, bỏ đồ dơ vào rổ, rồi đem đồ đi giặt, phơi đồ, quét nhà lau nhà (chưa sạch lắm), chà toilet, lau bàn, lau nước đổ trên sàn nhà, bắt muỗi cho mẹ, rồi đóng mở cửa, bật đèn tắt đèn đầy đủ, đi tiểu tự lấy vòi xịt và còn đi tìm dt của mẹ ở đâu nữa, hehe.

Con nhà không có điều kiện phải vậy thôi con ạ.

ĐỒ CHƠI CON- CON TỰ DỌN NHÉ

Biết thế mà làm khó lắm. Phải cần mẹ hỗ trợ nhiều vấn đề. Nhất là con trai nữa. Mình cũng đưa ra nguyên tắc cho con. Bảo con rằng, con chơi xong nhớ dọn nhé. Nếu không chịu dọn thì đừng chơi nhé. Nói trước khi con lấy 1 món đồ chơi ra

Trước hết, đồ chơi cần chơi theo từng giai  đoạn, nghia là 1 – 2 tuần chơi vài trò nhất định. Còn lại cất vào kho. Soạn các đồ linh tinh nhỏ nhỏ vào 1 bao, phân ra từng bao. Mình cất hết đồ chơi mà con ít chơi hàng ngày. Chỉ còn lại cái nào hay dùng thôi, nên số lượng sẽ ít lai, có dọn cũng nhàn. Khoẻ con, khoẻ mẹ.

Có rất nhiều chiêu, tuỳ hoàn cảnh thì xuất 1 chiêu cho phù hợp.

Khi chơi xong, nhiều khi cơn lười của anh nổi dậy, thì mình cũng chiều anh 1 chút. Mẹ với con cùng nhau dọn cho nhanh nhé. Con phụ 1 tay, nhân tiện bày anh cách sắp xếp lại đồ cho đúng chỗ. Chiêu này áp dụng vào buổi tối trước khi đi ngủ.

Cũng có nhiều hôm con lười, mẹ cũng lười thì sao? Con ko dọn cái này, thì lần sau con không đươc phép chơi trò này nữa nhé. Nếu câu nói này làm con sợ mà lo dọn thì cũng bình thường. Nhưng nếu con ko quan tâm đến lời mình thì thế nào? Nếu con không dọn mẹ sẽ vứt vào thùng rác hết, khỏi chơi nhé. Con vẫn ko dọn thì mình đem vứt thật, vứt trước măt con. Làm vậy vài lần anh sợ tè trong quần ấy. Chiêu này chỉ áp dụng vào cuối tuần, ban ngày. Vì lỡ con ko hợp tác thì có tiết mục khóc vì mất đồ chơi, rồi phải tốn thời gian giải thích này kia, rồi để con học rút kinh nghiệm không lặp lại nữa. Các mom để ý có vứt thì cũng vứt tuỳ cái nhé. Có nhiều đồ đắt tiền như lego, thì mình canh cái thùng rác nào sạch, có thể lấy lại được. Còn hôm đó trúng cái món rẻ tiền thì vứt 1 cách thẳng tay vào cái thùng mà con có hối hận cũng ko lấy lại được. ^_^

Nhiều lúc phải nói con dọn đồ chơi mà kiểu như mẹ muốn chơi với con lắm, nhưng mẹ không có thời gian, mẹ đang bận dọn nhà. Nắm bắt sở thích của con là chơi cùng mẹ. Nên mình ra điều kiện, hoặc gợi  ý cho con. Con à, bây giờ mẹ phải dọn cái này, nếu con cùng mẹ dọn nhà , làm cái này….cái kia…. thì mẹ sẽ có nhiều thời gian chơi với con hơn. Chiêu này áp dụng vào cuối tuần, ban ngày.  Chiêu này hiệu qủa lắm ạ. Khi nào mình xài chiêu này cũng có kết quả tốt. Anh dọn rất nhanh!

ĐỒ ĂN CON- CON TỰ BƯNG NHÉ

Khi nấu ăn xong, tôi thường nhờ chồng, nhờ con bưng thức ăn từ dưới bếp lên. Tôi giao những cái chắn bát , những dĩa thức ăn nhẹ cho anh nhỏ. Anh lớn thì làm việc lớn hơn bưng nồi cơm, nồi canh. Mỗi người chung 1 tay. Bưng lên bưng xuống đều vậy. Ai cũng có phần

Lỡ mà con làm đổ thì sao? Khi đổ thì lỗi tại mình là chính. Vì giao những cái quá sức cho con. Nên có đỗ, có vỡ thì cũng nhệ nhàng nói. Không sao, con lấy khăn lau nhé. Không sao, chẳng may thôi. Mẹ sẽ làm cái khác.

Cái này nói dễ làm khó. Trước hết là làm sao đổ thức ăn mà ko cáu trong khi nhà đang cần thức ăn đó. Nhưng nếu bạn cáu thì con bạn sẽ mất động lực làm việc nhà cho những lần sắp tới. Mình phải tự tẩy não của mình: May quá, con không bị làm sao cả. Chỉ là bể đồ thôi, không chảy máu gì cả. Thiếu đồ ăn thì ăn ít lại, tối uống sữa. Thiếu đồ ăn thì chế thêm gói mỳ. Vậy là xong 1 buổi, việc gì phải cấu vơí miếng ăn nhỉ?

BÀY CON RỬA CHẮN

Muốn con rửa chắn trước hết phải cho nó quan sát mình đã. Lúc con còn nhỏ dưới 1 tuổi, mình hay cho con ngồi ghế ăn dặm để xem mẹ nó nấu ăn, rửa chắn hay làm gì đó dưới bếp. Giai đoạn này là con quan sát mình.

Đến khi lớn rồi, cỡ 2 tuổi là tập được. Mình kiếm cái ghế cao cho con đứng vừa tầm. Hãy bắt đầu bằng chính chắn bát của con. Nó bằng nhựa hết nên cũng an toàn. Hãy làm thử 1 cái, nói từ từ, làm từ từ cho con xem. Mình làm mẫu rồi tới lượt con thử. Cứ thế là được. Cứ lôi hết chắn bát bằng nhựa ra là được.

Sau khi con biết cách làm thế nào rửa sạch, đúng qui trình còn tiết kiếm nước, hãy cho chắn bát bằng sứ. Nhưng mà ít thôi, kiếm cái nào nhẹ nhẹ cho con cầm vừa tay. Tăng level khó lên lần lần. Chẳng việc gì phải nôn nóng vì bé còn rất nhỏ. Bản thân mình đến năm 19 tuổi mới biết rửa bát nên chẳng việc gì mình tạo áp lực cho con cả. Biết làm là được

Việc nhà nhìn vậy chứ làm 1 hồi cũng mệt. Mình phân việc sao cho con đừng quá mệt, vừa sức, và không quá chán vì quá nhiều. Mục đích là rèn luyện thôi, chứ không phải bắt nó làm cho xong việc. Nên chẳng việc gì phải cay cú khi con làm sai cả. Luyện tập mà, sai thì sửa. Bây giờ tranh thủ lúc con còn quấn bên chân mẹ thì bày, chứ sau này lên cấp 2 rồi thì con sẽ thích ra ngoài xã hội hơn. Lúc đó rất khó rèn. Cái chính là sau này mẹ cũng không còn bên con mà lo cho con thì cái mẹ có thể làm là bày con cách con tự lo cho bản thân mình, con trai nhé!

Comments

comments

Written by annhien
An Nhiên là 1 cô gái tuổi Dần, dốt văn, mà lại thích viết.