Hôm nay sinh nhật ba, tôi gọi về mẹ nói mẹ mua bánh sinh nhật, roi mua mấy loại thức ăn mà ba thích đặt lên bàn thờ. Thấm thoát gần 2 năm ba xa nhà rồi, không còn cơ hội nghe giọng nói, tiếng cười  và nhìn mặt nhau nữa. Ai mất cha mất mẹ mất người thân yêu rồi mới hiểu cái nỗi đau biệt ly này. Tuy nhiên, người thì cũng đã đi rồi, người còn lại phải sống tiếp. Không nên có cái nghĩ vì cái sự chia cách vô hình trước gương kia mà đau khổ, buồn hoài được. Dù sao phải sống thì nên chọn sống vui, chứ sống mà buồn nó lại mệt mỏi hơn. Bởi vậy ngay từ nhỏ đã truyền đạt, diễn dãi cái concept “Chết” với anh nhà. 

Ry hỏi : ông ngoại đang ở trong cái hòm ở nghĩa trang, rồi ông ngoại ở trên bàn thờ. Cuối cùng ông ngoại ở đâu mẹ? Câu hỏi của con trai cũng làm tôi giật mình vài giây rồi mới trả lời được. Tôi  nói: Vd như con lúc còn sống thì ban ngày con ở trường cấp 1, tan học qua student care, tối lại con về nhà mình. Vậy là con có mặt 3 nơi rồi đấy. Ông ngoại cũng vậy, ổ nhiều nơi nhiều nhà. Ổ ngoài mộ 1 hồi, về nhà chơi thăm nhà, đôi lúc lại ở địa ngục, trả nợ xong có khi lại đầu thai thành con vật, hoặc con người tuỳ vào lúc còn sống mình làm nhiều điều tốt hay xấu. Nếu mà nghe lời Phật làm theo Phật dạy có khi lên thiên đàng luôn đó con. Không cần phải xuống đây  nữa, trên đó sướng lắm. 


Thằng con tôi nó rất để ý. Trong đám ma của ông ngoại, nó hỏi: sao ry thấy ai cũng khóc, sao mẹ không khóc. Mẹ không thương ông ngoại à? Tôi nói: ông ngoại cũng ở đó thôi, chỉ là vô hình thôi con. Ông ở quanh đây đó, ổng ở trong con bướm này nè con. Sau ngày mất thì có con bướm về nhà thật, đậu trên di ảnh, trên hoa quả bàn thờ và nằm đó cả ngày. Đụng thế nào cũng ko bay, bướm đẹp lắm. Nên ry hiểu đó là ông ngoại về, mượn thân bướm để biết được hiện diện của mình. Rồi những lần về thăm nhà, thường thì tôi về nhà chồng trước, sáng mai mới lên nhà mẹ. Vừa bước chân vào nhà, có 1 com bướm to nhiều màu sắc sà vào nhà bay trước mặt và đậu cả ngày ở đó. Tôi biết là ba tôi đã về thăm nhà, thăm con, thăm cháu. 2 thế giới nghe có vẻ xa nhưng gần ngay trước mắt. Ba tôi canh đúng khoảnh khắc tôi vừa cởi  mũ bảo hiểm, áo khoác ra thì ổng về ngay trước mắt. Lúc đó tôi oà khóc và đi thắp hương chào hỏi liền. Đấy, rất gần như thế đấy, chỉ là không nhìn thấy nhau thôi. Và cũng nhiều lần tôi mơ thấy ba, khuôn mặt y như cái hình đang thờ, đi trên những con đường quen thuộc về nhà. Tuy tôi có hỏi nhưng ba không có trả lời, chỉ là thấy thần thái, nhìn biểu cảm khuôn mặt, nhìn hành trang của ba là đoán vấn đề thôi. Qua những giấc mơ đó, tôi nghĩ ba tôi đang ổn ở 1 thế giới khác.

Chết chỉ là kết thúc 1 cuộc đời ở trần gian này, nhưng sẽ bắt đầu 1 cuộc đời mới, cuộc sống mới ở 1 thế giới mới mà chúng ta chưa biết. Nó chỉ đơn giản vậy thôi. Điều quan trọng là gì? Chúng ta vẫn luôn nhớ nhau trong tim. Đừng có lãng quên người đã mất, họ buồn lắm. Nhớ không cũng chưa đủ, hãy làm tất cả những gì mà ba quan tâm mà chưa làm được. Tránh làm những gì mà ba mình lo lắng, hãy làm những gì mà ba mình sẽ làm khi nếu ba còn sống. Xưa nay ba dạy mình cái gì thì mình vẫn theo vẫn giữ cho dù mình đã trưởng thành và cũng đã có những quan điểm riêng. Tất cả những vấn đề liên quan đến gia đình, mình làm dựa theo ý nguyện của ba. Nếu mình làm chuyện gì tốt, mình hồi hướng công đức cho ba mình. Tất cả những gì mình làm, trời biết đất biết chẳng cần người trần gian biết. Đấy là cách 2 thế giới giao tiếp với nhau, là cách của con cái báo hiếu với cha mẹ và đó cũng là cách xoa dịu nỗi đau biệt ly.

Con trai tôi dường như nó rất hiểu vấn đề này. Bữa đang chơi thì nó nói ước gì ông ngoại qua singapore chơi với ry. Tôi nói: ông ngoại mất rồi sao mà qua day với con được. Ry nói: Ông ngoại mượn thân con bướm bay qua nhà ry chơi. Tôi giật mình khi nghe con trai nói như vậy, nhưng cũng có cái lý trong đó. Tôi hỏi tiếp: Con bướm mà đi máy bay qua tới đây chắc xỉu rồi, ong ngoại cũng xiủ luôn, còn sức đâu mà chơi với ry nữa. Ổng mới cười hì hì ko hỏi nữa. Tôi cũng giải thích thêm: Ở thế giới ông ngoại đang sống người ta ko cho mượn thân bướm mà bay tới sing đâu, chỉ cho mượn thân bướm về thăm nhà gặp người thân thôi. Con thấy đấy, mỗi nước có mỗi luật khác nhau, Sing có luật sing, Úc có luật úc, vietnam có luật riêng. (Cái vấn đề luật thì a rất rõ vì a đã trải nghiệm 1 vấn đề mà ở 3 nước). Thế giới ông ngoai con đang sống có luật không cho bay đi khỏi Việt nam, haha. Nói tới đây tôi cũng buồn cười, vì không ngờ mình cũng có trí tưởng tượng và phản xạ nhanh để trả lời cho ông con. Nói sao miễn có cái lý trong đó là được. Những lúc thắp hương, hay những lúc về thăm nhà, tôi thường tự kể chuyện trong tâm trí của mình, như là đang kể chuyện cập nhật cho ba tôi về cuộc sống của tôi vậy. Để cho ba tôi biết và vui cùng con cháu. Công việc sự nghiệp khoe với ba để cho ba vui.


Vào 1 ngày đẹp trời, tôi nổi hứng nấu toàn món chay. Con trai nói cái này đồ ăn của ông ngoại nè. Hỏi sao con biết. Con nói con thấy mấy đồ ăn này trên bàn thờ của ông ngoại đó. Thường thờ cái gì là cúng chay, ba tôi cũng hay ăn chay trường nên mấy  món này cũng quen thuộc. Trong tim 1 đứa trẻ cũng luôn có ông ngoại, cho dù không ở gần nhưng cũng nhiều kỉ niệm đủ để lấp đầy trái tim bé nhỏ của đứa cháu ngoại xa nhà.

Trong những phút giây vui vẻ của gia đình, tôi thỉnh thoảng nói về cái chết với chồng, với con tôi 1 cách bình thường thản nhiên. Vd, sau này tôi chết, anh nhớ cúng cho tôi cái món này, vì tôi thích….blah blah… Sau này mẹ chết, ry phải tự làm cái này cái này, cái kia…. Để cho họ suy nghĩ giây phút hạnh phúc cũng không bao giờ trường tồn. Phải có cách sống 1 mình thế nào cho ổn, để đỡ phải bối rối khi phải lâm vào hoàn cảnh ấy. Tuy nhiên, khi kết thúc câu chuyện tôi luôn chốt 1 điều với con trai: Mẹ luôn nghĩ về con, mẹ luôn thấy và ủng hộ những điều con làm. Cho dù mẹ ở địa ngục, hay trên trời mẹ vẫn nhìn thấy con, con cứ yên tâm. Con nhớ mẹ thì mẹ con mình sẽ gặp nhau trong mơ thôi. Con sống đến một độ tuổi nào đó thì con cũng phải chết như mẹ đã từng, đến lúc đó mẹ con mình lại gặp lại nhau. Lo gì, cứ sống vui  vẻ đi, quần quần rồi cũng gặp lại nhau thôi. Haha.

Trong cuộc sống hàng ngày, tôi cũng thường hay nhắc nhở, phân tích con trai: hành đông này là nghiệp nè, lời nói này là nghiệp. Nghiệp ác nghiệp thiện cụ thể là gì. Làm sai phải sửa, làm sai phải xin lỗi …..Uốn nén từ nhỏ vấn đề này để gieo duyên lành cho con. Hành trang của con bước vào đời sau này là duyên là nghiệp. Càng nhiều duyên lành nghiệp lành thì cuộc đời đỡ vất vả.

Cuộc sống này, trên đoạn đường chúng ta đi sẽ có rất nhiều giai đoạn. Có đoạn mình sẽ đi cùng 1 người này, có đoạn mình sẽ đi với người khác, có đoạn mình buộc phải đi 1 mình. Hội ngộ và chia tay, bắt đầu và kết thúc.  Mình không nên nghĩ tất cả là vĩnh cửu, tất cả chỉ là nhất thời thôi. Người ta nói vô thường là vì vậy. Cuộc đời như 1 bộ phim, có nhiều đoạn nhiều cảnh, có mở đầu và kết thúc. Có muốn xem tiếp cũng không có mà xem. Khi sinh ra thì cuộc đời mình nó đã có 1 kịch bản rồi, muốn tránh cũng không được. Cuộc sống là như vậy, mình phải hiểu nó để mình bình tĩnh đón nhận mọi thứ. 

Hãy yêu thương nhau khi còn có thể, bởi chẳng ai biết được ngày mai sẽ ra sao! Hãy yêu thương nhau trước khi vô hình trước gương. Cái gì đã qua rồi sẽ không bao giờ lặp lại được 1 lần nữa. Cho nên hãy sống hết mình, hãy làm hết sức, vì chúng ta không có 1 cơ hội thứ 2 để làm điều đó nữa. 

 

Comments

comments

Written by annhien
An Nhiên là 1 cô gái tuổi Dần, dốt văn, mà lại thích viết.